|
d. Chịu công để công: Là cách thức
pḥng thủ dựa trên nguyên tắc ( lấy tép đổi
tôm ) . Nguyên lư này tưởng rất mạo hiểm
nhưng thực ra lại đảm bảo tính an toàn và
co hiệu quả cao nhất khi giả đ̣n, phản
đ̣n. Trường hợp này chỉ được sử
dụng khi biết chắc chắn đ̣n đánh và thủ
thuật ra đ̣n của đối phương ; mới
chủ đọng ép phần cẳng chân, phần đùi,
phần vai và thậm chí cả phần lưng để
đón nhận đ̣n đánh của đối
phương. Tất nhiên khi chèn ép phải cố gắng
đón nhận các đ̣n công của đối
phương ngay từ gốc ( gần điểm khởi
phát ).
Ngược lại, nếu vụng
về, chậm , không linh hoạt, đón đ̣n đánh của
đối phương không đúng cách, đúng chỗ
th́ phải hứng chịu những hậu quả vo cùng
nguy hiển.
Chú ư : Khi sử dụng thủ
pháp " chịu công để công " phải tận dụng
ưu thế của kiểu di" thân trực pháp " ,
" thân hoa long pháp " , " ma pháp ".
đ. Vờ công để thủ: Là phương
cách cuối cùng, đúng với tinh thần của người
" lấy thủ làm gốc " . Thực ra cách thức
này chỉ dùng một cách bất đắc dĩ khi gặp
một đối thủ mạnh hoặc trong trường
hợp chưa t́m được một giải pháp tối
ưu để pḥng thủ . Người " vờ công
để thủ " là sử dụng một số thủ
thuật để đánh lừa đối phương
trong những trường hợp, những thời điểm
đối phương sắp tấn công, hoặc bắt
đầu một quyết định tiếp cận để
tấn công ...
H́nh thức giả vờ đánh sẽ
làm cho đối phương từ thế chủ động
bị kéo sang thế bị động ; hoặc gây nhiễu
làm cho đối phương nhận đoán sai thực lực
, hoặc ư đồ của đối thủ. Cách thức
này dễ dàng kéo dài giai đoạn quân b́nh. Đồng
thời , đây cũng là phương thức t́m cách thăm
ḍ phán đoán đối phương để có một
đối sách hợp lư cho việc pḥng thủ hoặc phản
công.
Chú ư : Khi sử dụng thủ
pháp " vờ công để thủ " phải tần
dụng ưu thế của kiểu di " thân trực
pháp " , " thân trực nghịch páhp " , "
ảo pháp ".
Về đầu
Trang trước
Trang sau |