|
b. Lơi để công: Là cách thức
pḥng thủ dựa trên nguyên tắc xê dịch tấn, trượt
tấn, bám giữ tấn sao cho các đ̣n tấn công của
đối phương tưởng như có hiệu quả, đánh
trúng đối thủ th́ đột nhiên bị hẫng,
mất đà, chới với. Tạo được t́nh
huống đó, người ở vị trí đang thủ
dễ dàng phản đ̣n bằng các thủ thuật
ập nhanh, kiểu đánh dồn, ép hoặc đổi
đ̣n bằng trường đ̣n. Đó là thủ pháp dựa
trên nguyên lư: " vượng rồi suy ", "
thăng rồi giáng " . Tinh thần đó được
áp dụng trong các trường hợp trên có thể lư giải
như sau: mọi đ̣n đánh đều có lúc mạnh
lúc yếu, lúc chậm lúc nhanh. Đă hết tầm th́ phải
hạ, đấm hết cữ th́ phải co, và lúc ( hạ
), lúc ( co ) là ( suy ) nhất.
Ưu thế của thủ pháp
" lơi để công " là khả năng chiếm
được ưu thế về khoảng cách, về việc
lựa chọn đ̣n đánh và vùng đánh, và khả năng
phản công bất ngờ, có lực va chấn mạnh.
Ngược lại, thủ pháp
" lơi để công " rất dễ mắc phải
các sai lầm sau đây:
- Lơi không đúng thời điểm
: sớm th́ không có tác dụng, muộn sẽ bị dính
đ̣n.
- Lơi không đúng hướng ,
th́ trầm tấn không đúng lúc, vươn tấn không
đúng cách.
Chú ư: Khi sử dụng thủ pháp
" lơi để công " phải tận dụng
ưu thế của kiểu di chuyển " ảo pháp
" và " ma pháp "
c. Lách để công: Là cách thức pḥng
thủ dựa trên nguyên tắc lách né , trầm tấn, hoặc
vặn tấn sao cho các đ̣n đánh của đối
phương đều bị lệch sang trái, sang phải,
chếch lên trên hoặc xuống dưới, hoặc gạt
đ̣n của đối phương bằng các thủ
pháp đẩy, trượt, du, ép.
Ưu điểm của thủ pháp
này là khả năng bám sát đối phương, kịp
thời giả đ̣n, phản đ̣n chớp nhoáng, không
cho phép đối phương kịp khắc chế, thay
đổi chiều hướng hoặc tránh né. Nhược
điểm của thủ pháp này là rât dễ mắc
phải các sai lầm khi nhận đoán các đ̣n tấn
công của đối phương. Đặc biệt gặp
các đối thủ có tŕnh độ , các đ̣n công thủ
biến hoá không rơ thực giả, kiểu " lách để
công " khó thực hiện lại mà dễ tự ḿnh
gây ra nguy hiểm.
Chú ư: Khi sử dụng thủ pháp
" lách để công " phải tận dụng ưu
thế của kiểu di " thân hoa long pháp " , " ma
pháp ".
Về đầu
Trang trước
Trang sau |