I - PHÂN TÍCH KỸ THUẬT THUẦN TUÝ
1.
Kỹ thuật di chuyển
Kỹ
thuật di chuyển của người tập võ ở
một bài quyền khác rất nhiều so với kỹ
thuật chạy của vận động viên điền kinh,
kỹ thuật di chuyển của các đấu thủ bóng bàn,
bóng đá... kỹ thuật chuyển động của đô
vật... Bởi nhịp chuyển của một bài
quyền đồi hỏi người luyện võ phải
thường xuyên thay đổi phương hướng, tha đổi
nhịp điệu di chuyển một cách bất ngờ, đột
ngột, căng thẳng vừa di chuyển vừa thở,
vừa di chuyển vừa công bằng cả hai tay, cả
chân, cả thân... Muốn thế, trọng tâm khi di
chuyển phải thấp, bước chuyển tương đối
dài, thân chùng mềm, chân chuyển không cách mặt đất
là bao , tay và thân đảo theo hướng chuyển của chân
không giật cục, không đánh ngang hoặc vung rộng ra
hai phía một cách tuỳ tiện, hoặc thiếu sự
mềm mại, uyển chuyển.
Nắm
vững kỹ thuật di chuyển, người tập
quyền có khả năng thực hiện yêu cầu của bài
luyện một cách linh hoạt, tận dụng được các
cơ hội thuận lợi khi thi đấu và tiết kiệm
được sức trong quá trình hoạt động với
khối lượng lớn.
Mặt
khác, để đảm bảo tính linh hoạt, biểu
ứng, tính vững chắc, chắc chắn của
thế tấn, thế đánh đỡ, hoặc khi biến di,
đảo tấn đột ngột cần lưu ý hai yêu
cầu sau đây:
+
Tấn trầm thấp, trọng tâm dồn lệch sang chân
trụ, khoảng cách của hai chân thường thẳng
bằng một bước dài, chân không tấn thường
kiễng gót, hoặc tiếp hờ mặt đất.
+
Khi di chuyển, hoặc đảo thân chân phải lướt
nhanh, ngón chân là là trên mặt đất ; gót chân quay đảo
theo thân rồi tiếp xúc bằng chính ngón chân đến
cạnh ngoài bàn chân. Chú ý, khi đảo thân theo thế
chuyển của tấn phải phát huy kỹ thuật
lắc vai và kỹ thuật vặn cơ hông, sao cho đồng
bộ nhịp nhàng và đúng mức.
a.
Kỹ thuật di chuyển bình thường:
Trong
bài quyền các bước tấn di động theo hai trục
tung và hoành không vặn đảo thân, không quá trầm
thấp, không nhảy bật, không lăn, lộn đều được
coi là thế chuyển bình thường, hay còn
gọi là kỹ thuật di chuyển bình thường.
Chuyển động theo kiểu này không phức tạp, không
bị xoắn vặn thân, khó đánh lừa được đối
phương, khó tạo được tình huống đột
khởi, bất ngờ. Nhưng ngược lại, thế
chuyển theo phương thức này rất vững vàng, rất
cơ bản , giữa được trọng tâm, dễ thực
hiện, cơ động nhanh, phản ứng hợp với thói
quen thông thường nên dễ tập, rất thichas hợp
ở giai đoạn đầu đối với người học
võ.
H.3
là đồ hình và hình minh hoạ thể hiện
cho một phần của kỹ thuật di chuyển bình
thường.
b.
Kỹ thuật di chuyển đảo hướng:
Trong
bài quyền các bước tấn đảo theo hình cung,
xoắn, vặn, xoay các chiều dựa trên trục quay
của chân trụ được gọi chung là kỹ thuật
di chuyển đảo hướng: vận động này cho phép người
học võ giảm được sức lực, giảm được
thời gian khi vận động, tạo được các tình
huống bất ngờ trong kỹ thuật công và thủ,
như : bám được đối phương, tận dụng được
khoảng cách và tính tích cực của thời điểm.
Nhưng ngược lại, kỹ thuật di đảo này rất
khó thực hiện, đòi hỏi tính đồng bộ
cao, thân dễ bị vặn làm mất tấn.
H.4
là đồ hình minh hoạ một số thủ pháp
của kỹ thuật di chuyển trên – “ Thân hoa Long pháp
“, “ Ảo pháp “ ...
c.
Kỹ thuật bật nhảy:
Trong
bài quyền, các kỹ thuật di chuyển bằng các
thủ pháp bật , nhảy đột ngột sang hai bên,
về sau, lên phía trước... bằng hai chân ít mà thường
là nhún bằng một chân để tạo gián cách , để
chặn đòn, để tấn công, để tận
dụng thời gian theo hướng tích cực... Trong bài
quyền kỹ thuật bật, nhảy chiếm không
nhiều, nhưng lại rất cần thiết cho thủ pháp
ứng dụng trong quan hệ công thủ. Bật, nhảy
là bước chuyển bất thường không chỉ đạt
được độ dài, nhanh mạnh, tầm vươn cao, mà còn
tạo đưowcj các tình huống gây bất lợi cho đối
phương về mặt tâm lý.
H.5
là sơ đồ thể hiện một số công đoạn
của kỹ thuật bật nhảy.
|