KỸ
THUẬT ĐẦU – MÔNG
Trong
quan hệ ứng dụng sự phối hợp và
tận dụng các sức mạnh đặc thù ở
mỗi bộ phận của cơ thể, ở
từng hoàn cảnh cụ thể, một cách hợp
lư là cả một nghệ thuật tinh tế. Một
cái lắc mông, một cái tỳ vai, một đ̣n
đánh đầu đúng thời điểm , đúng
chỗ... nhiều khi lại giành được
những lợi thế nhiều hơn so với các
thế đánh rất mạnh của tay, của chân
ở cùng một hoàn cảnh.
Đối
với kỹ thuật đ̣n đầu khi cận
chiến, đặc biệt là khi pḥng thủ: ở các
hoàn cảnh khi tay và chân của cả hai đối
thủ đang bị giằng quấn với nhau, không
có khả năng giải thoát đẻ phản đoàn.
Việc mọt đối thủ nào linh hoạt dùng các
đ̣n đánh trán giữa, trán bên, hay đỉnh
đầu, đỉnh sau đánh vỗ mặt đối
phương ; hoặc tỳ ngực xiết lật
về phía trước để gây choáng, mất thăng
bằng, làm ngă đối phương ; để giành
thế chủ động là cần thiết và dễ
dàng thu được kết quả .
Trường
hợp bị ôm khoá phía trước hay phía sau ,
hoặc bị đối phương có cơ thể
to lớn dang rộng hai tay lao vào tấn công để
hở ngực, hở bụng... người thủ có
thể lao cả đầu , hoặc gập đầu đánh vào mặt , vào bụng đối phương
để giải đ̣n và phản công.
Như
vậy, tuỳ theo từng hoàn cảnh, tuỳ theo
độ cao và khoảng giăn cách với đối phương
mà người pḥng thủ đang bị tấn công có
thể áp dụng một trong các đ̣n đánh sau:
- Gật
trán giữa vào mặt, vào hơm tai, vào thái dương,
vào ngực đối phương ;
- Gật
trán bên, gờ đỉnh đầu vào mặt, vào hơm
tai, vào thái dương đối phương ;
- Gật
đỉnh sau vào mặt đối phương ;
- Lao
đỉnh đầu, hoặc tỳ đỉnh đầu,
gật đầu vào ngực, vào bụng, vào mặt,
vào bộ hạ đối phương.
C̣n
đối với đ̣n mông trong ứng dụng và
đặc biệt là trong kỹ thuật pḥng thủ,
đă công, chống công... tuỳ theo diễn biến
của mỗi tương khắc cụ thể.
Thủ pháp chặn mông, đánh mông, tỳ lật mông...
so với hiệu quả của đ̣n đánh đầu
nhiều khi c̣n có phần cao hơn.
Ví
dụ: Khi đối phương ập nhanh đánh
đ̣n tay vào phần thượng,
việc đảo người trầm tấn,
đánh lắc mông heo thủ pháp từ dưới lên
- ở thời điểm xung khắc nhất th́ không
chỉ có tác dụng cản phá hữu hiệu
được đ̣n đánh, mà nhiều khi c̣n
tạo được những cú sốc tâm lư,
hoặc gây choáng cho đối phương v́ bị
va đập mạnh, từ đó cho phép phát
triển các đ̣n đánh kế tiếp trong điều
kiện đă giành được thế chủ động.
Hoặc
ở thế pḥng thủ ở khoảng cách quá
gần bị đối phương tấn công liên
tiếp bằng đ̣n
tay và chân: chẳng hạn bị đá hạ
bộ... việc đảo mông không chỉ cho phép
đảm bảo sự an toàn, mà c̣n tạo
được điều kiện chèn ép, gây mất
tấn cho đối thủ và thết lập một
quan hệ giăn cách thích hợp rất thuận lợi
cho việc phát triển các đ̣n phẩn công
bằng thủ pháp hậu cước.
Hoặc
trong trường hợp bị ôm khoá, thuật đảo
mông trầm thấp tấn , rồi bất ngờ
lật mông quật tung đối phương qua đầu.
Trong
thực tế, việc áp dụng các đ̣n mông
ở khoảng đánh rất gần ( thường là
do đối phương tự ập vào... )
- Chỉ
đảo hông đánh mông, hay trượt tấn hóp
bụng, húc mông khi hệ số an toàn của mặt
của thân đă được đảm bảo là
cao nhất ;
- Chỉ
tận dụng và sử dụng đ̣n mông trong
quần thể thủ công, không nên lạm dụng,
hoặc phản đ̣n tuỳ tiện.
a.
Kỹ thuật đánh trán giữa:
Là
thủ pháp dùng vị trí cứng và nhô nhất
giữa trán và xương g̣ đỉnh đầu
đánh trực tiếp vào mặt , vào mũi, vào hơm
tai, vào thái dương, vào ngực... đối phương
trong quan hệ áp đấu. Kỹ thuật này
được dùng trong trường hợp cả hai
tay đều bị ràng buộc: ôm khoá, bắt
giữ, gạt đẩy đối phương.
Việc
chủ động dùng trán giữa đánh đối
phương vào các vị điểm và hoàn cảnh nêu
trên không chỉ có tác dụng gây choáng, giành giật
thế chủ động mà trong nhiều trường
hợp c̣n có thể tạo được điều
kiện tốt để kết thúc trận đấu.
Kỹ
thuật đánh trán giữa cần lưu ư các yêu
cầu sau đây:
+
Không nên đánh ở khoảng cách quá xa, ngoài
một tầm gật ;
+
Không nên lấy đà quá mức, dẫn đến trường
hợp tự gập để mất đà về phía
sau dẫn đến việc hở cổ và lộ
mặt ;
+
Điểm tiếp xúc giữa trán và mặt, vào hơm
tai, thái dương của đối phương
chỉ có lợi khi đánh trúng, chính xác. Trượt
ra là bất lợi chứ chưa nói đến
rất nguy hiểm ;
+
Chỉ nên gật đầu đánh mạnh vào
ngực đối phương trong tư thế đối
phương bị chới với, bị ngă người,
và vị trí của người gật đầu
rất thuận lợi , tiện đà.
|