TẬP
KỸ THUẬT LIÊN TƯỞNG CÓ ĐẤU THỦ
Sau
giai đoạn tập quyền thuần tuư ( tập
tuần tự từng thế và ghép các thế ), người
luyện vơ chuyển sang giai đoạn hai, giai đoạn
tập khó hơn, mơ hồ hơn và rất khó h́nh
dung được các kết quả cần đạt.
Nhưng ư thức được tinh thần, bắt
đầu có những dấu hiệu có kết
quả , th́ sự hưng phấn thích thú tập
luyện sẽ tăng lên, say mê hơn và
đương nhiên là kết quả sẽ dễ dàng
thu được nhanh hơn, có tính ứng dụng
cao hơn.
Tập
cảm giác liên tưởng có đấu thủ, là
đặt ḿnh trong một trạng thái suy tưởng
như thật, ở một hoàn cảnh có đối
tượng để từ đó liên giác về
khoảng cánh, về đ̣n thế, về lực và
chạm, về sự mất thăng bằng... Đúng
như thực - nhằm chuẩn bị những
khả năng xử lư đồng biến, những
khả năng phát ứng tức thời trong một
mối quan hệ tương khắc có dự định.
Sự
tập luyện theo hướng liên tưởng có
đấu thủ, là cả một quá tŕnh chuẩn
bị cho vơ sĩ có khả năng cảm nhận tính
chính xác của đ̣n thế, giúp họ nắm đúng
tinh thần của bài quyền , từ đó làm
chủ được không gian, định hướng
được không gian, liên giác được
sự chiếm chỗ , lượng định
được tốc độ, giới hạn
được khoảng cách và tự chế ngự ḿnh,
làm chủ và chế ngự đối phương.
Hơn
nữa luyện tập liên tưởng có đấu
thủ, là đặt ra các hoàn cảnh có vấn
đề, sử các đ̣n miếng trong bài quyền
bằng những dự cảm, những tái hiện
tự phát, tự thu ; bắt năo phải hoạt động
, trí cảm sẽ phong phú, các phản xạ linh
ứng tự phát có điều kiện sẽ h́nh thành...
được như vậy , tính thông ứng hai
chiều sẽ đạt đến độ viên măn,
giống như việc thông được năm giác
quan vậy.
Chỉ
có điều, việc tập liên tưởng có
đấu thủ, không thể máy móc và nôn nóng:
những cảm giác tập luyện mang tính trí
tuệ , và nhằm thay đổi các phản xạ
bản năng đă ổn định thành những
phản xạ có điều kiện là rất khó,
thật không đơn giản và dễ dàng. Bởi
vậy, khi hướng dẫn cho một số vơ sinh
lớp trên tôi có tŕnh bày và lư giải , khuyên họ
lĩnh hội và tập luyện bằng trí tưởng
tượng có liên cảm , tất nhiên là phải tin
vào kết quả, bền bỉ và trung thành ; tập
trung và nhẫn nại ; từ từ, từ từ và
từ từ . Nhưng sau một thời gian nhiều
người cảm thấy mơ hồ và bi quan.
+
Có người hỏi: “ Sự khác nhau giữa
việc tập quyền thuần tuư và tập quền
có liên tưởng là thế nào ? “
+
Có người hỏi: “Đích của phương
pháp này thật vô cùng nhưng cụ thể là như
thế nào ? “
*
Ở câu hỏi thứ nhất,
tôi trả lời: “ Tập quyền thuần tuư là
tập đúng cơ bản: luyện từ thế
tấn, thế chuyển, thế đánh sao cho đúng
khung, đúng chiều, kỹ thuật như phần hướng
dẫn ; c̣n tập quyền liên tưởng có đấu
thủ là quá tŕnh luyện tinh thần của bài
quyền theo hướng ứng dụng. Muốn
vậy, người tập không chỉ thuộc bài
quyền, đi được bài quyền, hiểu
từng thế, từng đ̣n, mối quan hệ và
kỹ thuật di chuyển ; mà quan trọng hơn là
người tập phải dự cảm được
thế đánh, ước định được
thế chuyển, nhận được độ căng
của đ̣n và mối quan hệ tiếp vít, phát
triển giống như có một đối tượng
vô h́nh cùng động chạm, cùng du đẩy, cùng
biến động trong một mối quan hệ tương
khắc chân thực. Được như vậy, không
chỉ rèn luyện được khung đ̣n, tập
được phản xạ va chấn mà c̣n có
khả năng cảm biến, làm chủ được
không gian, ước đoán được khoảng cách
và áp dụng được các kỹ thuật ra
đ̣n đúng thời điểm và biết đánh
giá đúng t́nh h́nh, tận dụng được tính
năng và phát triển được các đ̣n trong
từng mối quan hệ hợp lư .
Chẳng
hạn ở thế đánh trực đ̣n bằng tay
trảo ( thề 16 trong bài quyền “ vân vũ ” ).
Ở trường hợp thứ nhất, người
học chỉ cần máy móc thực hiện đúng
thế đánh 15 đến thế đánh 16 mang tính
chuyển tiếp với các yêu cầu kỹ thuật
chân , vai, thân , trọng tâm...
Nhưng
khi tập kỹ thuật liên giác có đấu
thủ th́ cũng chính thế đánh ấy , và cũng
chính người đi quyền ấy, th́ yêu cầu
đặt ra cao hơn, bắt nah ta phải trù
liệu đối phương cao hay thấp ?
Khoảng cách và hướng phát đ̣n ở đâu
? Tốc độ nên nhanh hay chậm ? Đảo sang
phải hay sang trái ?... Như vậy là anh ta phải làm
chủ được tốc độ, định hướng
được không gian , thu phát đ̣n nhanh hay
chậm theo ư của ḿnh và c̣n quan trọng hơn là
cũng chính anh ta phải nhận định , dự
cảm tính phát triển trước sau của đ̣n
để xử lư, theo hai hướng: tấn công
tiếp hay bật lơi thủ thế.
*
Với câu hỏi thứ hai,
tôi trả lời: Đúng ! Đích đạt
được của phương pháp này thật vô
cùng , giống như đá quư biết mài mới
trở thành kim cương. Người tập
quyền theo tinh thần này khi đạt được
: sẽ thu phát đ̣n thế theo ư của ḿnh , xáo
trộn trước sau, giả biến bất biến
không biết đâu mà lường.
Lấy
ví dụ ở một thế đảo di, chúng ta
thấy, tập liên tưởng có đấu thủ
là tập có cảm giác, cảm được
thế đánh – du áp thân theo tinh thần con quay:
đổ trên hay hóp dưới , dự cảm
được đ̣n lướt của đối phương
chuyển mềm mại từng phần sao cho không quá
trớn: thân như chạm được đối
phương, tay như vít được đối phương
... V́ vậy, thành hay bại mấu chốt chỉ
ở yếu quyết sau: hăy khổ luyện và kiên
nhẫn
|