|
Hiểu cần nhiều
, nhưng luyện ít.
Các
vơ sư thường nói:” Tuổi con người có giới
hạn, sức con người có mức độ... Nếu
biết chắc chắn sẽ sống được 300 tuổi
th́ mới nên luyện hết các môn công”. Nói như vậy
không có nghĩa là bi quan chán nản, mà các vơ sư đều
muốn nhấn mạnh cái thâm ư của người có
chí là nên biết lượng sức ḿnh, dồn khả năng
vào một hướng đúng như cái trí của người
leo núi. Việc tham khảo , t́m hiểu , tổng kết bằng
kinh nghiệm là rất cần thiết, nhưng tham lam, ham
muốn quá độ th́ cũng không thành, “ thái quá bất
cập “ là như vậy.
“ Có
một người học tṛ say mê luyện vơ, không thầy
nào anh không hỏi, không môn công nào là anh không tập qua,
sau mấy chục năm không ngại sớm khuya khổ
luyện anh cảm thấy ḿnh đă nắm hết vơ
công trong thiên hạ nên quyết chí đi chu du t́m người
tài để thử sức.
Một
lần anh lang thang trong rừng th́ trông thấy một ông
già mải mê dùng tay quyền đánh liên tục vào gốc
cây, lúc nhanh , lúc chậm, lúc mạnh , lúc nhẹ hàng giờ
liền mà không tỏ ra mệt mỏi, chán nản.
Thấy
lạ và đơn điệu, anh ta tiến gần rồi
hỏi:
- Thưa
ông, ông tập kiểu ǵ mà kỳ vậy ?
Ông già
không ngừng tập, không ngẩng đầu, cất giọng
thư thái nói:
-
Cháu ạ , ta đang luyện công.
Mừng
như bắt được vàng, người trẻ tuổi
xán đến gần hơn và nói to:
-
Ông ngừng tay thử với cháu một vài
đường quyền được chứ ?
-
Được thôi , ta không ưa nói nhiều.
Thế
là người trẻ tuổi và ông già đừng thế
đấu quyền. Ông già đứng thẳng chắc
như cây cổ thụ, người trẻ tuổi chập
chờn vờn múa các thế quyền ngoạn mục.
-
Ta đánh đây !
Nhanh và mạnh như sấm chớp,
nắm tay ông già đă thoi đúng ngực làm người
trẻ tuổi ngă lăn kềnh.
Bàng
hoàng chàng trai lồm cồm ḅ dậy, không hiểu ông
già đánh thế ǵ mà nhanh vậy. Chưa kịp hỏi,
lại bị ông giáng tiếp một thoi quyền nữa
vào đầu, nhưng lần này th́ nhẹ hơn.
Đánh
xong, ông già từ tốn quay trở lại gốc cây lẳng
lặng tập như trước coi như không có chuyện
ǵ sảy ra, đến đây người trẻ tuổi
như bừng tỉnh, chỉnh đốn lại quần
áo lễ phép thưa:
- Thưa
ông ! cháu chỉ xin hỏi một điều.
- Cứ
hỏi ! – Ông già trả lời
- Thưa
ông ! Vừa rồi ông đă dùng môn công ǵ đánh cháu ?
Ông
già cười độ lượng rồi nói :
-
Chẳng có môn công ǵ ! Lăo tập măi th́ nhanh, đánh
măi th́ mạnh, nhanh đánh trúng người, mạnh
đánh ngă người.
Chân
lư luôn đơn giản, kế gần. Người đạt
được là có khả năng biến cái phức tạp
của người khác thành cái đơn giản, biến
cái đơn giản tưởng như không có của người
khác thành cái phức tạp. Phép dùng vơ phải nghiên cứu
tỉ mỉ cái hay, cái dở của tất cả các môn
công. Nhưng thực luyện chỉ nên chọn vài môn
phù hợp, đi hết gốc ngọn của nó, t́m ra
cái tinh diệu của nó, khắc cương , khắc nhu
mới thực sự thành công.
Chàng
trai trẻ ham nhiều, cầu rộng nhưng không nhận
ra được cái lư kế gần, c̣n ông già là người
chịu ngẫm t́m ra được gốc của vấn
đề. Kẻ khéo tay th́ nên luyện tay, kẻ mạnh
chân th́ nên luyện chân, thể cao hay thấp, chất linh
hoạt hay chậm chắc đều tự t́m thấy
để không mắc phải sai lầm, tự ḿnh lại
muốn vượt qua cái bóng cua chính ḿnh.
Trong
thực tế, khi gặp một đối thủ mạnh:
phép “ Hoá giải “ trên tinh thần “ Hiểu nhiều
nhưng luyện ít “được tŕnh bày ở phần
“ yếu pháp “ sẽ cho phép người đương
đầu dễ dàng tạo được quan hệ quân
b́nh , thấy đối phương biến chiêu lạ
mà không ngại, dùng môn công đặc dị mà không gờm,
trầm tĩnh nhận đoán để có một phương
sách đối phó thích hợp trong từng hoàn cảnh. Lấy
cái tinh của ḿnh để đối phó, lấy cái
khéo của ḿnh để đương đầu, không
cứng nhắc mà cũng không liều lĩnh.
Trở
về
Trang trước
Trang sau
|