|
Giác đầu thành tay,
thành chân
Ngày xưa
, phép luyện vơ đâu chỉ là mạnh tay, mạnh chân
mà chỉ là một trong những cách thức để luyện
chí tu đạo, người anh hùng tài ba là người
có trí dũng, văn vơ song toàn, tính thông minh, thao lược
cùng với bản lĩnh vững vàng quyết đoán.
“
Giác đầu thành tay, thành chân “ là nguyên lư yêu cầu
người luyện vơ phải dùng trí năo để nhận
đoán, phân tích, quan sát, chỉ đạo mọi hoạt
động tập luyện và ứng biến của tay
chân, sao cho mọi tâm ư đều hướng vào một
mục đích thiết thực, được xét đoán,
cân nhắc kỹ lưỡng v́ những mục đích
lâu dài, lớn lao cho cả cuộc đời. Thầy tôi
kể:
“ Có
một nhà truyền đạo dạy rất nhiều học
tṛ. Trong số đó có một người tưởng
như ḿnh đă học đủ hết đạo của
thầy, nên xin phép đi t́m một ân sư khác để
tu nghiệp. Sau 15 năm anh đă trở về và gặp lại
người thày dạy cũ của ḿnh rồi nói:
- Thưa
ân sư , ngày nay con đă luyện thêm được thuật
khinh công mới.
- Mừng
cho con, nhưng thuật ấy là thuật ǵ ?
- Thưa
ân sư, con có thể lướt trên mặt nước mà
chẳng cần một vật dụng nào khác.
- Trời
ơi ! Cái mà con mất 15 năm khổ luyện th́ ta và
các bạn con không cần đến một ngày, một
giây cũng làm được.
- Thưa
ân sư, con không tin !
Thế
là cả thầy lẫn tṛ cùng đến một con sông
rộng, nhà truyền đạo gọi một lái đ̣
cho ḿnh và các đồ đệ qua sông rồi nói :
-
Các con thấy không ? Biển học mênh mông, học
hằng ngh́n năm chưa chắc đă hết... Vậy
các con bạ cái ǵ cũng học th́ Đạo trời thử
hỏi mấy vạn năm mới học qua “.
Ở
một truyện khác:
“ Có
một nhà nho nổi tiếng viết chữ phóng tác vừa
đẹp khuôn thước, vừa bay thoát, vừa sắc
nét, vừa xuất thần. Một hôm có một người
chơi chữ xin gặp và biếu 100 tấm lục hồng
điều, với nhă ư xin nhà nho viết cho một chữ.
Nhận lời, nhà nho nọ sai học tṛ chuẩn bị
bút nghiên , với ngầm ư phô trương tài năng của
ḿnh trước mặt một người sành chơi chữ
và hàng chục học tṛ xem thầy phóng tác. Nhà nho vung
tay hạ bút, nhưng hỡi ôi ! V́ quá cố t́nh biểu
diễn nên nét bút ban đầu của ông cứng ngắc.
Không hài ḷng nhà nho phóng tay viết tiếp lên 2-3 khuôn lụa
khác... Nhưng càng viết , càng vội , càng bối rối trước
hàng chục con mắt từ chỗ hào hứng, ṭ ṃ, chuyển
dần sang ngỡ ngàng... Nhà nho hoảng hốt, tâm trí rối
loạn nên viết thêm vài chục bức nữa mà vẫn
không thành công.
Người
sành chơi chữ và số học tṛ lẳng lặng bỏ
ra ngoài pḥng. Chỉ để lại một ḿnh nhà nho và
ngổn ngang các bức lụa điều nằm chỏng
chơ.
Nhờ
sự yên tĩnh , và không c̣n ai quấy rầy, nhà nho hồi
tâm và nhận ra sai lầm của ḿnh, ông khoan thai viết
lên tấm lụa cuối cùng c̣n lại duy nhất chữ
: “ Đại cát “ và
đó cũng là nét chữ xuất “ thần “ nhất,
đẹp nhất trong cả cuộc đời tập viết
và sáng tạo của ông.
Nhà
nho trên, lúc đầu viết không thành công là do tâm ông
không ổn, ḷng nôn nóng khoa trương, làm mắt mờ,
trí đục... Nhưng về sau, ông quên cái “ tôi “ của
ḿnh – “ ta “ và “ nó “ hoà với nhau, nên việc làm mới
thành đạt, cái chí của người hành việc có
được hay không là nhờ ở cái “ tâm “ , nhờ
ở “đầu “ là vậy .”
Môn
phái càng hệ thống và có qui mô, càng đ̣i hỏi người
muốn luyện thành công, ngoài những tố chất về
cơ bắp nhất định th́ điều quan trọng
hơn là phải có sự cảm đoán nhạy bén, bộ
nhớ chắc chắn và thông minh sắc sảo. Nhất
nam là phái vơ có qui mô như thế ! Nên mọi thế , mọi
đ̣n đều bao hàm cả công lẫn thủ với sự
tinh giản nhưng lắt léo một cách hợp lư của
chiêu thức . Môn phái yêu cầu người tập phải
có một khả năng nhạy cảm chính xác, suy nghĩ
để thấu triệt tinh thần biến hoá của
đ̣n miếng.
Một
cái lắc mông, một cái vẩy tay nếu hiểu và
đánh đúng điểm , đúng lúc sẽ có tác dụng
lớn vô cùng. Nhưng ngược lại, nếu dùng sai
chỗ sẽ nhận được ngay những hậu quả
tai hại do các đ̣n đánh của đối
phương tiếp chạm.
Môn
phái vơ Nhất nam không lấy việc học đ̣n thế
làm gốc, không máy móc đặt ra các bài tập có tính
chất đ̣n miếng để tập suốt đời,
mà học đ̣n miếng chỉ là phương tiện buổi
đầu chuẩn bị cho phần biến ứng sử
dụng trong những hoàn cảnh cụ thể .
Trong
quan hệ trực đấu, môn phái lấy cái khéo để
chống cái mạnh, lấy cái tinh để chống cái
nhiều... là thủ thuật dựa trên nguyên lư: cái
động bao giờ cũng biến, cái tĩnh bao giờ
cũng ỳ. Đấu động khó, đánh ỳ dễ,
với tinh thần đó môn phái không lấy việc gạt
đỡ làm gốc mà lấy việc trả đ̣n ,
đánh trụ, đánh gờ hông... làm gốc. Thủ thuật
này đ̣i hỏi một khả năng sử lư, đoán
nhận cao, không thông minh , linh hoạt th́ sẽ khó mà tiếp
thụ một cách hoàn chỉnh.
Trở về
Trang trước
Trang sau |