|
Dạy ư trước
tay chân
Nguyên
lư này về mặt nguyên tắc có nhiều mặt giống
như tinh thần của tâm pháp 4 “ giác đầu thành
tay, thành chân “ , nhưng thực ra về tinh thần nó
c̣n bao hàm nhiều nghĩa sâu xa của phép luyện công
và thủ thuật công thủ.
Có một
người thầy giỏi nổi tiếng cả một
vùng rộng lớn. Nhưng phương pháp dạy vơ của
thầy kỳ lạ không ai theo học nổi. Cuối
cùng có một anh học tṛ dáng người mảnh dẻ
thư sinh quyết xin học và chấp nhận mọi yêu
cầu oái oăm của người thầy khó tính.
Những
ngày đầu người học tṛ thấy thầy cứ
lẳng lặng, một chốc lại vác gậy đập
vào mông ḿnh. Anh ta đau lắm tưởng ḿnh mắc phải
một lỗi lầm nào đấy nên cắn răng chịu
đựng. Cứ như vậy, người thầy càng
ngày càng đánh mạnh hơn, không chỉ ở mông mà cả
ở vai, lưng, đầu và tay chân. Không thể chịu
được, người học tṛ phải luôn luôn
để tâm chú ư để may ra tránh được một
vài đ̣n nguy hiểm. Mỗi lần tránh được,
anh thấy thầy không quở trách ǵ mà lại c̣n tỏ
ra khuyến khích. Nên từ đấy chàng trai càng để
tâm tránh né hơn. Được một năm, người
thầy thay đổi cách đánh: lúc trên, lúc dưới,
lúc phải, lúc trái, bất chợt lúc hiện, lúc ẩn,
không cho người học tṛ được yên tĩnh lấy
một phút nào, kể cả khi làm lụng, ăn uống
nghỉ ngơi. Cứ như thế , hai thầy tṛ dần
dần có những dây nối đồng cảm vô h́nh
cùng chơi một tṛ chơi bí hiểm. Do phải luôn tỉnh
táo, đề pḥng cảnh giác, bắt toàn bộ tinh thần
và cơ bắp của ḿnh luôn ở vị trí sẵn
sàng đối phó, nên dần dần anh học tṛ có những
khả năng kỳ lạ là dễ dàng nhận đoán
ra thời điểm người thầy xuất hiện
và ư đồ thầy định đánh. Cho nên, anh tránh
được nhiều đ̣n hơn, thậm chí nhắm
mắt nghe tiếng gió cũng thoát được dễ dàng.
Sau 5 năm,
cảm giác của người học tṛ nhạy bén kỳ
lạ và bản thân anh cũng rất thích thú tṛ chơi
oái oăm này. Chỉ có điều, giờ đây người
thầy như bị thách đố , đuổi đánh
anh vất vả mà cũng chẳng trúng được
đ̣n nào.
Một
hôm, tiết thu trăng sáng lồng lộng, người thầy
cho gọi anh học tṛ vào án riêng mà từ xưa đến
nay anh không được bén gót. Phấp phỏng, người
học tṛ vừa đi vừa nghĩ, sau bao ngày mong mỏi
kiên tâm chắc giờ đây thầy đă tin ta, yêu ta
nên cho gọi để truyền môn công.
Khi
vào đến án, anh học tṛ quỳ lạy, anh thấy
thầy mặc lễ phục nghiêm trang, lư trầm khói
bay thơm phức. Nâng anh dậy, người thầy run
run nói:
-
Con chuẩn bị tư trang để mai xuống núi,
hôm nay thầy tṛ sẽ từ biệt nhau.
Hốt
hoảng người học tṛ quỳ xuống thưa:
-
Thưa thầy ! Con có lỗi ǵ mà thầy nỡ
đuổi con ?
-
Không ! con không có lỗi, mà là con đă học hết
các môn công của ta - Người thầy sau phút xúc động
từ tốn nói.
-
Thưa thầy ! con đă học ǵ đâu ?
-
Con ạ ! Phép giỏi vơ là khả năng pḥng thủ
tránh mọi đ̣n đánh bất chợt của đối
phương. Tài như ta mà cũng không đánh được
con, th́ thử hỏi c̣n ai hơn con nữa ?
-
Tất nhiên câu chuyện có phần cường
điệu về chi tiết, nhưng về tinh thần nó
hoàn toàn là bài học sâu sắc, đúng trong mọi trường
hợp. Nếu cứ để tâm nghĩ, luyện tập,
đạt mục đích ở vị trí thường nhật
th́ không có môn công nào là không luyện thành công.
Trở
về
Trang trước
Trang sau |