|
Tính riêng biệt và độc
đáo của phái vơ Nhất nam thể hiện khá rơ
ở tâm pháp, đă được đúc kết
thành những nguyên tắc sau đây :
- Học lấy tinh không cần
nhiều.
- Hiểu cần nhiều nhưng
luyện ít.
- Học lơi không học vỏ, học
vỏ để chứa lơi.
- Giác đầu thành tay, thành chân.
- Cần chí hơn lư ở đầu.
V́ vậy mà phép " công " hay " thủ "
đều dùng " tịnh " chế " nhiều
" , dùng " khéo " chế " mạnh
" , dùng " cẩn chế " liều ", dùng
" bao " chế " tŕ ". Với các ư sâu xa
ấy mà những người luyện vơ không coi nhẹ
môn công nào: từ bộ tay, bộ chân đến thân
pháp, thủ pháp, từ kỹ thuật hoá giải
đến tính biến hoá của các chiêu thức... tất
cả đều nhằm vươn tới độ
" quyền biến " hay nói cách khác là đạt
đến độ " thần quyền ". Một
thế chứa trăm vạn thế, trăm vạn thế
có thể thu vào một thế. Đến mức
độ đó người thành đạt không cần
phân biệt công hay thủ, cương hay nhu nữa mà
trong một đ̣n đều bao gồm đủ cả
công, thủ, cương nhu. Môn phái vơ Nhất Nam luôn
luôn t́m hiệu quả của đ̣n thế làm gốc,
với tinh thần không tách biệt đ̣n hay, đ̣n
dở hiểu mỗi đ̣n đều chứa cái
hay, cái dở : hay ở đâu ? dở ở đâu ?
Nếu dùng th́ dùng vào lúc nào ? Cho nên phương pháp
dạy vơ và luyện vơ của môn phái cũng dựa
trên tinh thần:
- Dạy chí trước môn công.
- Dạy ư trước tay, chân.
- Dạy chế công lấy công
làm gốc.
- Dạy chế thủ lấy thủ
làm gốc.
- Biết chế chống công, biết
công được chế.
Trên cơ sở một hệ
thống bài tập từ thấp đến cao, từ
" thô " đến " tinh " ; từ "
tinh " đến " thần " thất hệ thống,
khoa học và có qui mô .
Dưới đây là những
nét khái quát vấn đề căn bản về Tâm
pháp môn phái Nhất nam.
|